09/12/2008

Fujisawa Shuhei : Kiếm pháp Tàn nguyệt của kẻ bị cô lập

Kiếm pháp Tàn nguyệt
của kẻ bị cô lập

Fujisawa Shuhei

Phạm Vũ Thịnh dịch

1

-"Này, anh có nhớ tên Ukai Saheita không nào?".

Quan Gia lão [1] ngày trước là Mitsui Yagoemon hỏi.

Kojika Shichibee chỉ biết ấp úng không rõ lời gì, đưa mắt nhìn lại. Nhưng làm sao mà quên được chứ? Ukai Saheita là kẻ mà Shichibee đã lãnh mệnh lệnh của Lãnh Chúa tìm giết ngày trước. Ở chỗ vắng ngoài xóm nhà Kaneya trên đường Tokaido đấy chứ đâu. Chuyện 15 năm trước rồi, nhưng đến bây giờ, quang cảnh tử-đấu ấy vẫn còn ghi khắc rõ ràng trong trí Shichibee. Saheita đã nghênh chiến với bốn người võ sĩ tìm bắt hắn, dũng mãnh không lùi một bước. Ánh nắng trắng xoá nẩy bật lên trên bãi sông. Lau lách uốn mình theo gió. Và tiếng thét hoảng hồn của bà chủ quán trọ khi thấy bọn anh ướp muối thủ cấp của Saheita mà bọn anh đã cắt mang về. Tiếng hoan hô của người trong thành nghênh đón bọn anh bốn người dưới sự chỉ huy của anh, Shichibee, trở về. Rồi được tăng lương nữa chứ. Đó là vinh quang duy nhất trong quãng đời đã qua của anh. Làm sao quên được chứ!

-"Hừm, phải rồi. Làm sao quên được nhỉ. Nhưng mà này, anh có biết là Saheita còn có một người em trai đấy không?"

-"Thưa, là Hanjuro đấy ạ?"

Yagoemon gật đầu. Hanjuro là em cách Saheita đến hơn 10 tuổi, sau cái chết của Saheita trốn chạy khỏi thành và nhà Ukai bị triệt phế, đã được nhà Toda trên Edo [2] lãnh nuôi. Nhà Toda là gia thần của Lãnh Chúa trú đóng tại Edo, có con dâu là người cô của Hanjuro. Lúc đó, hẳn là Hanjuro mới 12 tuổi.

-"Thưa, Hanjuro ấy làm sao ạ?"

-"Được Lãnh Chúa cho phép tái hưng nhà Ukai, mới đây ta được tin từ quan Gia lão trên Edo cho biết là Hanjuro vừa chính thức nối dõi nhà ấy đấy".

-"Thế ạ?"

Vậy là nhà Ukai được lập lại rồi. Đối với Hanjuro và họ hàng nhà Ukai thì đấy là chuyện đáng mừng quá, nhưng đâu có dính dáng gì đến mình. Shichibee không hiểu vì lý do gì quan Gia lão ngày trước lại phải gọi mình đến để nói về chuyện này.

-"Tin thì từ quan Gia lão trên Edo cho biết đấy, nhưng chuyện tái hưng này chắc chắn đã do Yano và Okuzawa ở xứ này bàn tính với nhau mà tiến ngôn lên cho Lãnh Chúa trên Edo đó rồi".

Shichibee lơ đãng nhìn Yagoemon. Anh bắt đầu hiểu lý do mình được gọi đến đây.

Yano Sonshichiro và Okuzawa Gonbee là địch thủ chính trị của Yagoemon. Chừng một năm trước đây, hai người này đã đá văng được địch thủ chính trị mà lên đến địa vị nhiếp chính trong phiên trấn. Nắm được chính quyền phiên trấn, hai người này bắt đầu thay đổi tất cả nhân sự, từ ban nhiếp chính cho đến các Trưởng tổ, đưa người cùng phe vào để củng cố quyền lực, xong xuôi chuyện đó rồi thì bây giờ mới ra tay triệt bỏ hoặc thay thế tất cả những bộ phận thực thi chính sách nào còn có người của thế lực cũ, mà đầu têu là Mitsui Yagoemon này. Chuyện thay hình đổi dạng này chẳng có gì lạ vì xưa nay vẫn thế rồi, mỗi khi thay đổi chính quyền. Lần này được tiến hành không ngưng nghỉ suốt hơn một năm nay. Vì thế, có lẽ chuyện cho phép nhà Ukai tái hưng và Hanjuro nối dõi vừa rồi cũng nằm trong kế hoạch của nhóm quyền lực mới muốn gạt bỏ thành phần chính quyền cũ, nên Yagoemon mới bất mãn mà gọi anh đến để thổ lộ đây chăng? Mà Shichibee cũng đã nghe đồn rằng chuyện Saheita trốn chạy ngày trước cũng đã có dính dáng gì đến việc tranh chấp chính trị của các phe phái thời đó nữa. Tuy chi tiết như thế nào thì anh không rõ. Shichibee chỉ biết là có lệnh của Lãnh Chúa bảo tìm giết Saheita thì hăng hái lên đường đuổi theo Saheita đó thôi. Thời đó, anh còn trẻ quá, mới 26 tuổi mà.

-"Hanjuro sẽ theo Lãnh Chúa trở về vào mùa xuân này đấy".

-"......"

-"Phiền phức lắm đấy".

Shichibee đang cúi mặt xuống, bất giác ngẩng đầu lên. Có vẻ chẳng phải Yagoemon gọi anh đến chỉ vì muốn nói ra lời bất mãn đối với thành phần nhiếp chính mới. Ông ta thở dài có vẻ lo âu.

-"Thưa, phiền phức như thế nào ạ?"

-"Matsumura Ganzaburo trên Edo bí mật báo tin rằng Hanjuro về xứ thì sẽ thách anh tử đấu đấy".

Shichibee sửng sốt nhìn Yagoemon. Chuyện gì điên rồ thế! Anh nghĩ.

-"Thế nghĩa là sao ạ?"

-"Nghĩa là, có vẻ từ lâu nay Hanjuro vẫn còn uất hận chuyện anh hắn là Saheita bị anh giết. Nên hắn đã nói công khai rằng lần này về xứ sẽ thách đấu với anh để thanh toán mối thù bao năm nay. Ganzaburo bảo là chính tai nghe như thế nên không sai đâu".

-"Thế nhưng, tiện nhân có phải vì tư thù mà tìm giết Saheita đâu? Hận thù như thế thì sai lầm rồi!"

-"Thì quả là sai lầm thật đấy. Nhưng Hanjuro đã công nhiên mà nói ra như thế, thì hẳn là phía sau lưng hắn đã có Yano và Okuzawa ngấm ngầm cho phép rồi. Không thể cứ cho là lời nói điên rồ mà bỏ qua được đâu".

-"......"

-"Anh có biết lý do tại sao Saheita trốn khỏi thành không nào?"

-"Thưa không".

-"Lúc bấy giờ, Trưởng tổ Ochiai Ichibee, giờ đây cũng đang ăn cơm hẩm, rời thành một đêm nọ thì bị đón đường chém giết. Người nhà cùng đi bị chém chết nhưng Ichibee thì chỉ bị thương ở tay. Sau này điều tra ra kẻ đón đường ấy là Saheita, và sau lưng hắn có Yano chỉ đạo nữa. Yano và Ichibee vốn có hiềm khích với nhau. Saheita bị bắt, nhưng trước khi bị hỏi cung về chuyện cấu kết với Yano thì hắn trốn thoát".

-"......"

-"Sự tình là như thế. Bây giờ có thể Yano Sonshichiro muốn nhân chuyện tái hưng nhà Ukai mà lấp liếm luôn sự kiện ngày trước đi".

-"Thế nhưng, tiện nhân cũng đâu có dính dáng gì đến chuyện ấy. Chỉ mỗi mình tiện nhân bị thù oán như thế thì vô lý quá!".

-"Đúng như anh nói thật... Lý lẽ thì như thế..." Yagoemon co ngón tay út gãi cằm. -"nhưng bảo là bốn người đi tìm giết Saheita mà trên danh nghĩa thì anh vẫn là thủ lãnh, ba người kia chỉ là phụ tá đi theo mà thôi, có đúng thế không nào?"

-"......"

-"Ta đọc lại báo cáo thì thấy ghi là trong trận ấy, cuối cùng anh đã đánh bại Saheita, và chém nhát chém ân huệ theo đúng phép tắc đấy. Có vẻ Hanjuro cũng đã biết được đến chi tiết như thế rồi".

-"Thế thì tiện nhân nên làm như thế nào?" Shichibee hỏi, trong lòng hoang mang vô cùng.

Nhưng Yagoemon chẳng trả lời ngay. Ông chậm rãi nhắp trà, lấy tay chùi miệng, rồi quay lại nhìn Shichibee. Tia nhìn hiền hoà nhưng yếu đuối quá!

-"Dù gì đi nữa, cũng phải đề phòng đấy. Có thể là Hanjuro sẽ thách thức anh quyết đấu dưới một danh nghĩa thích ứng gì đấy, được quan Gia lão hiện tại mặc nhận không chừng. Phải cẩn thận mới được".

-"Thưa, quan có thể nào giúp tránh được chuyện ấy không?"

-"Tất nhiên, chuyện quyết đấu vì tư thù thì trong thành nghiêm cấm. Nếu thế thì ta cũng không thể không lên tiếng. Nhưng mà Yano và Okuzawa đời nào lại nghe lời ta đâu".

Mitsui Yagoemon là người được cả trong lẫn ngoài phiên trấn tin tưởng là tay nhiếp chính thông minh, nhưng một khi đã rút khỏi địa vị trong chính quyền rồi thì cũng khó mà chen miệng vào chuyện chính trị được. Shichibee thấy cụ già trước mắt mình chẳng còn có thế lực gì nữa cả. Mà chính Yagoemon cũng không giấu diếm gì sự bất lực của mình. Sau khi đã truyền đạt tin cần thông báo ấy xong, ông ngồi im lặng, khom lưng nhắp trà. Chẳng màng ngó tới Shichibee nữa.

Sau một hồi lặng thinh khó ở, Shichibee nói nhỏ lời từ biệt rồi đứng dậy. Yagoemon nghe chào từ biệt cũng chỉ im lặng gật đầu, nhưng khi Shichibee mở cửa sắp bước ra hành lang thì ông nói vói theo:

-"Ta quên nói một chuyện. Thư Ganzaburo cho biết Ukai Hanjuro là tay kiếm nổi danh của phái Itto đấy".

2

Có lẽ đã ngồi trong phòng Yagoemon có lò than sưởi ấm quá lâu nên khi ra đến ngoài đường, Shichibee cảm thấy khí trời lạnh cóng. Đã sang tháng 3, ánh nắng ban ngày rõ ràng là đã báo hiệu mùa xuân sắp đến, thế mà ban đêm vẫn còn lấp ló bộ mặt ảm đạm lạnh lẽo của mùa đông còn vương lại. Ngày nào trời đẹp thì khác biệt ấy lại càng rõ rệt trong mùa này.

Vừa bước đi, Shichibee vừa run lập cập. Nhưng anh bước đi vội vã chẳng phải chỉ vì trời đêm giá buốt. Từ lúc ra khỏi tư dinh Mitsui, Shichibee đã cảm thấy lòng mình nôn nao kỳ lạ. Phải làm gì chứ!

Tùy năm mà khác đi dăm ba ngày nhưng thường lệ thì Lãnh Chúa về xứ vào đầu tháng Tư. Cho đến ngày Ukai Hanjuro trở về đây, chỉ còn có một tháng. Trong khoảng thời gian ấy, anh phải tìm cách nào đối phó với chuyện điên rồ vừa nghe được. Shichibee thật chẳng có lòng nào muốn nhận thách đấu quyết tử. Giá như anh trẻ lại mười năm thì Shichibee cho dù có nghĩ chuyện Yagoemon nói lúc nãy là điên rồ đi nữa, nếu quả thật phía kia muốn đấu như thế, hẳn là anh cũng nghiêng theo về phía chấp thuận quyết đấu không chừng. Thế nhưng bây giờ đã 41 tuổi rồi, anh chỉ cảm thấy bấn loạn vì chuyện quá bất ngờ mà thôi. Thân thể anh bây giờ đã dính thêm những khối thịt mềm nhão, thêm bụng dưới lại phình ra mập tròn, mỗi khi dội nước tắm, chính anh cũng phải quay mắt đi không dám nhìn vẻ xấu xí thô tục đến như thế.

Shichibee nhớ lại mùa thu năm ngoái, khi anh xoay vần tảng đá trong vườn nhà. Nhà Shichibee lãnh lương 60 hộc [3] thì chẳng phải có thứ đáng gọi là vườn nhà, chỉ vì ông nội của anh là người thích vườn tược nên ngoài hiên nhà, ông đã đặt vài chậu cây và vài tảng đá làm cảnh. Sau một đêm giông bão, mảnh vườn nhỏ nhoi thô sơ ấy khuyết một lỗ lớn, tảng đá to nhất đã lăn vào lỗ hổng ấy mất. Vợ anh, Takae cứ than ồn lên là trông không được mắt tí nào, nên vài ngày sau đó, Shichibee đã phải xăn tay áo kiếm cách trục tảng đá ấy lên. Không có tiền thuê người ta, mà anh cũng nghĩ cỡ đó thì mình làm cũng được. Vậy mà thử rồi mới biết, tảng đá ấy quá nặng! Shichibee đã thu hết sức lực đến mức tưởng như sắp thổ huyết ra đấy, mới lôi được nó lên, mà anh đã thở không ra hơi, choáng váng nằm lăn ra bên cạnh tảng đá. Lúc đó, anh ngậm ngùi mà ngộ ra rằng mình chẳng còn trẻ nữa rồi. Ngày xưa, anh đã là kiếm sĩ nổi danh của phái Mumei, được kể là một trong 5 tay kiếm giỏi nhất trong phiên trấn, thanh danh đó bây giờ chỉ còn là chuyện đời xưa. Đã gần mười năm nay, Shichibee không còn ló mặt đến võ đường nữa.

Hanjuro là kiếm sĩ nổi danh của phái Itto kia à? Shichibee mỉm cười méo mó làm đôi má nhão chùng xuống. Bây giờ mà đấu với Hanjuro thì anh chẳng có chút hy vọng nào thắng được cả.

-"Anh ăn tối không?".

Về đến nhà, Takae hỏi anh thế. Anh đáp: không cần. Quả thật, anh chẳng thấy muốn ăn.

Nghe thế, Takae cũng chẳng buồn hỏi lại là anh đã ăn đâu đó rồi sao, chỉ im lìm bắt đầu dọn dẹp mâm cơm ngay, rồi vào trong bếp. Shichibee vào phòng ngủ thay quần áo. Như thường lệ, Takae chẳng thèm giúp chồng. Từ lâu rồi, quan hệ vợ chồng nhà anh bị trục trặc.

Shichibee trở ra phòng uống trà, chờ vợ dọn dẹp trong bếp cho xong, rồi hỏi:

-"Có rượu không?".

Takae vừa trở lại nghe hỏi thế, đáp là có.

-"Anh uống bây giờ à? Khuya rồi mà!"

-"Đừng nói lôi thôi, mang ra đi!"

Takae đưa mắt lạnh lùng nhìn chồng, nhưng cũng vào bếp mang bầu rượu và chén uống nước ra. Trên khay chỉ có thế, chứ cũng chẳng có thêm được chút dưa muối làm đồ nhắm nữa.

-"Anh cần gì nữa không?". Shichibee im lặng rót rượu, không đáp. -"Ngài Mitsui gọi vào để nói chuyện gì thế?"

-"Mùa xuân này, Lãnh Chúa sẽ về xứ, lúc đó..."

-"......"

-"Mà thôi, để khi khác!".

Nghe thế, Takae nói: -"Vậy thì, xin đi nghỉ trước".

Takae ra khỏi phòng rồi, Shichibee vào bếp lục tìm dưa muối. Tìm ra được củ cải đỏ và cà pháo muối dưa, anh bốc mỗi thứ một nắm cho vào bát, mang ra phòng uống trà. Gặm củ cải đỏ muối dưa, âm thầm nhắp rượu lạnh một hồi, Shichibee cảm thấy lòng mình thấm thía một nỗi buồn thảm man mác lẻ loi. Như chỉ một mình bị lôi ra trước mọi người để chịu trách mắng. Thảm thương cho mình không có được miệng lưỡi để biện bạch nỗi oan khuất, cũng chẳng còn sức để kháng cự lại nữa.

Nhưng khi rượu đã thấm say vào người, tâm tình thương cảm ấy như bị lên men vì hâm nóng trong hơi rượu, dần dần biến thành cơn phẫn nộ. Shichibee ưỡn ngực, trừng mắt nhìn quanh căn phòng chẳng có ai khác.

Chẳng có lý do gì để người nào có thể gọi ta là thù địch cả!

Cơn phẫn nộ của anh, trước nhất là hướng về phía Ukai Hanjuro đã xuất hiện là thù địch trước mắt anh. Thời đó mới 12 tuổi, vậy là bây giờ hắn đã 27 tuổi rồi? Hừm, cậu trẻ lại nghĩ ra được chuyện láo xược thế đấy! Muốn thế thì cứ đến đây! Ta sẽ cho xem kiếm pháp của phái Mumei là như thế nào!

Rồi Shichibee lại hướng nỗi phẫn hận ấy về phía Mitsui Yagoemon vừa gặp lúc nãy. Một người ngày trước đã là quan Gia lão thứ nhất, nắm trong tay toàn bộ quyền bính trong phiên trấn, thế mà bây giờ nhu nhược chẳng còn chút khí phách gì cả thế. Rõ ràng là phía kia sai lầm rồi, mà hoàn toàn chẳng làm gì được để ngăn ngừa, thì quả là tồi tệ quá! Mà đâu có phải ông ta chẳng dính dáng gì đến chuyện này! Ra lệnh tìm giết Saheita chính là ban nhiếp chính lúc Mitsui cầm quyền chỉ đạo đấy chứ ai! Nhân chuyện Hanjuro thù hận ta mà các ông nấp bóng để khỏi bị trả thù về chuyện các ông đã làm, thì ta không thể tha thứ cho các ông được.

Còn Takae nữa. Vợ gì mà lúc dầu sôi lửa bỏng thế này lại chẳng giúp tí gì được cả! Lòng Shichibee sôi sục luôn chuyện vợ mình đã bỏ mặc chồng trong lúc hoạn nạn mà rút êm về phòng riêng, đi ngủ. Takae là người đàn bà dễ ngủ. Giờ này hẳn đã êm đềm trên thuyền mộng rồi!

Shichibee bực dọc nốc rượu ừng ực.

Nhưng mà, khoan đã! Có trách cứ cô ta cũng vô ích thôi. Hừm, phải rồi. Đến bây giờ mới trách cứ thì cũng chẳng đi đến đâu. Chộp củ cải đỏ muối dưa cho vào mồm nhai, Shichibee vừa lẩm bẩm một mình. Anh nhìn lại những tháng năm dài bất hoà với vợ. Hai người không ly hôn chỉ vì ngại miệng tiếng thế gian về thanh danh gia đình đó thôi. Người đàn bà ấy đã thấy anh lôi tảng đá lên, mệt nhoài, ngã lăn ra đấy, mà chỉ cười diễu cợt thôi chứ chẳng phụ giúp chút gì!

Nguyên nhân của chuyện lục đục thế này, nói ra thì chuyện xưa lắm rồi. Sau khi tìm giết được Ukai Saheita trở về, Shichibee và ba người bộ hạ cùng được tăng lương. Thời đó, Takae cũng chẳng phải là người vợ xấu tính, mà chỉ là người phụ nữ bình thường, mỗi khi về nhà cũ thì kể chuyện tự hào về chồng mình. Cô cần mẫn chăm sóc chồng và bà gia lúc đó còn tráng kiện. Có chút bất mãn thì cũng chỉ là về chuyện không có con mà thôi.

Quan hệ vợ chồng đã trở nên hung hiểm là vì rượu. Từ ngày được tăng lương, Shichibee hay đi uống rượu. Vốn không ghét gì rượu, lại được bạn bè trong thành rủ đi quán nhậu, tán chuyện anh hùng trong trận đấu với Saheita, lần này tiếp lần khác, riết rồi tài kể chuyện của anh cũng giỏi giang ra không kém gì các thầy giảng, nhưng mùi rượu ngon chốn tửu điếm cũng thấm đậm vào máu anh. Mà chẳng phải chỉ có rượu, anh lại còn vui chơi thân mật với cô đầu nữa.

Chuyện anh hùng nói đủ một vòng thì không còn ai rủ đi uống rượu nữa, nhưng sau đó, Shichibee vẫn một mình lui tới thường xuyên các trà đình tửu điếm. Lấy tiền nhà ra mà chơi bời nên chẳng bao lâu thì chuyện chơi gái cũng bại lộ. Lòng ghen của Takae thật mãnh liệt. Cuộc bê tha chơi bời của Shichibee chấm dứt sau hai năm, nhưng Takae vẫn nhất quyết không dung thứ cho anh.

Nguyên do cũng tại mình bậy quá!

Cơn phẫn nộ của Shichibee hâm nóng nhờ rượu đã dần dần xẹp xuống. Anh đặt chén xuống khay, vai co lại, thất vọng về mình. Thời đó, mình đã nông nổi quá, bị cuốn hút vào thú vui hời hợt.

Đối với thú rượu chè của Shichibee, lúc đầu người trong thành và vợ anh cũng tương đối khoan dung. Dù gì đi nữa, Shichibee cũng là kiếm sĩ có danh dự, đã lặn lội một trăm mấy mươi dặm đường để tìm giết kẻ tội phạm nguy hiểm đã trốn khỏi phiên trấn này. Thế nhưng, tiếng tán thưởng càng to càng chóng tiêu tán đi mất. Lễ hội đã tan rồi mà có kẻ vẫn còn say sưa nhảy múa. Chẳng bao lâu, mắt nhìn Shichibee của mọi người trong thành đã thay đổi. Người ta thấy Shichibee là tên đàn ông đã đắm đuối trong công danh nhất thời mà sa đoạ trong rượu chè và đàn bà. Lối nhìn có phần khinh bỉ ấy vẫn còn mãi cho đến bây giờ, nhưng Shichibee chỉ mới để ý đến nó rất lâu về sau này mà thôi.

Cả người vợ cường ngạnh của anh là Takae cũng đã để ý đến điều ấy. Và căm giận người chồng đã làm tiêu tan danh dự đã khổ công tạo dựng nên của nhà Kojika.

Thế mà bây giờ Hanjuro lại bảo là muốn đòi anh trả lại món nợ cũ thời xa xưa ấy!

Đưa chén rượu mới rót lên môi, Shichibee nửa cười nửa khóc.

3

-"À, nếu có xảy ra sự tình như thế, thì ta cũng sẽ nói với ngài Aida xem sao".

Trưởng tổ Uji-ie Kibee nói, nhắc đến tên của người Trưởng tổ tham gia vào việc cai trị phiên trấn. Shichibee dập đầu xuống tận chiếu mà cảm ơn, rồi nói thêm:

-"Như đã thưa, phía tiện nhân thì không có tội lỗi gì, nhưng dù sao, việc tiện nhân đến nhờ Trưởng tổ như thế này, xin giữ kín giùm cho".

-"Ta hiểu rồi". Trưởng tổ thản nhiên gật đầu. Rồi nói, không giấu vẻ bực bội: -"Việc anh nhờ thì ta nhận rồi, thế nhưng anh vốn là kiếm sĩ có danh trong toàn phiên trấn. Cho dù trong lời Ukai Hanjuro có phần vô lý đi nữa, nhưng chính anh không có ý muốn nhận lời thách thức chút nào sao?"

-"......"

Ra khỏi tư dinh Trưởng tổ, Shichibee hấp tấp bước khỏi cổng rồi lấy giấy trong túi ra lau mồ hôi trán và cổ. Mồ hôi rịn ra vì nhục nhã.

Bước vội qua xóm Sanai có nhiều tư dinh võ sĩ, ra đến bờ sông Gomagawa, Shichibee đứng dừng lại. Anh chưa biết nên đi đâu.

Đã gần hai mươi ngày trôi qua từ lúc anh nghe Mitsui Yagoemon nói chuyện Hanjuro. Trong khoảng đó, Shichibee đã chạy đôn chạy đáo đến các nhà họ hàng và cấp trên của anh. Có suy nghĩ cách nào đi nữa, cũng thấy Hanjuro đã hiểu lầm một cách vô lý, và vu vạ anh một cách ngoan cố. Đến nhà nào, Shichibee cũng gắng sức trình bày sự tình, nhờ họ nói lên các bậc quan quyền trong phiên trấn để cân nhắc cho anh. Nhưng hầu hết đã phản ứng rất là lạnh nhạt. Họ hàng của anh hầu như chẳng ai có chức vụ quyền thế gì. Trừ một người họ hàng xa là Yoshii làm chức Trưởng tổ, nhưng Yoshii nghe Shichibee nhờ cậy cũng chỉ thản nhiên gật gù rồi trách anh thường ngày xa cách và lôi chuyện vợ chồng anh bất hoà ra mà mắng, cả chuyện anh ăn chơi trà đình tửu điếm, đem chuyện xưa ra phủi bụi mà hạch tội, khiến anh phải kiếm cách trốn chạy khỏi nhà ấy cho nhanh.

Còn cấp trên của anh cũng chẳng giúp được gì hơn. Shichibee làm việc trong tổ Giữ cờ. Thời anh được chọn vào đội tìm bắt Saheita thì anh đã làm trong tổ Kỵ binh Cận vệ kia, nhưng vài năm sau đó, đã bị chuyển sang chức vụ nhàn tản này. Ngay cả cấp trên của anh làm chức quản lý Giữ cờ cũng chỉ là chức vụ nhàn tản, chẳng có thế lực gì trong việc cai trị phiên trấn. Tuy nhiên, cấp trên là Matsukawa Hachijuemon đã tỏ vẻ đồng tình sâu đậm với lời khẩn cầu của Shichibee nên đã viết cho mấy bức thư gửi lên những người ông quen biết đang giữ các chức vụ có thế lực trong phiên trấn, như quan Kiểm sát Nội thị Shiraishi Chujiro, Trưởng tổ Cận vệ Izawa Shobee, Chưởng quản Địa phương Nakasato Sadayu, Huyện lệnh Tsuge Kannojo, và người anh vừa gặp hôm nay là Trưởng tổ Uji-ie Kibee. Là chuyện khó nói ra bên trong thành nên Shichibee đã phải xin Matsukawa cho nghỉ, nhắm lúc các quan rời thành hoặc nghỉ ở nhà để mang quà cáp đến thưa chuyện, nhưng anh cũng không hiểu công khó ấy sẽ có được hiệu quả như thế nào. Mình cần quá thì phải chịu quỵ luỵ người ta thôi, anh nghĩ thế mà cố công đi vòng vòng nhờ vả, nhưng các quan nghe chuyện xong, chẳng biết có hiểu cho mà nói lên trên để cân nhắc giùm cho chăng? Ngài Uji-ie là người thẳng thắn nên đã nói với anh như thế, chứ Shiraishi Chujiro chỉ im lìm từ đầu đến cuối, hay Nakasato Sadayu không ngừng mỉm cười,... sự thật các vị này nghĩ như thế nào, anh chẳng hiểu được. Có khi họ nghe anh trần tình mà nghĩ đó là chuyện người võ sĩ không nên làm!

Bất giác, lòng Shichibee trĩu nặng vì ý nghĩ rằng việc mình đã chạy chọt đến chân cứng đờ như khúc gỗ trong suốt hai mươi ngày nay, tất cả đều vô ích. Quà bánh mang đi, cúi đầu đến mức đê tiện, mà kết cuộc có vẻ chỉ phô bày mặt nhục nhã của mình ra mà thôi.

Ánh nắng hừng hực đổ xuống đầu Shichibee. Ánh nắng cũng bật nẩy vỡ vụn trên mặt sông, lúc này đang có hai chiếc thuyền đậu lại. Trên thuyền có hai người đàn ông, một người dùng sào chận giữ thuyền đừng trôi, người kia cầm liềm cán dài, cắt rong trong nước. Chẳng phải cắt để lấy rong, mà họ đang dọn sạch dòng sông đóng rong rêu suốt mùa đông vừa qua. Bờ bên kia, liễu đã đâm chồi màu trắng, bên gốc cây có một đám mấy người nam nữ đứng nhìn hai người đàn ông làm việc trên thuyền. Cho đến khi người kia kéo liềm lên thuyền, làm dấu hiệu để hai chiếc thuyền theo nhau xuôi về phía hạ lưu, thì đám người xem có vẻ mãn nguyện mà tản ra về hai phía trái phải. Shichibee cũng thức tỉnh từ một thoáng chốc mơ màng, bắt đầu cất bước. Vẫn chưa biết nên đi đâu, mà về nhà lúc này cũng chẳng biết làm gì. Takae đã về quê cũ từ ba ngày trước rồi, anh có về thì cũng chỉ có nhà trống mà thôi.

Đàn bà! Shichibee lầm bầm. Anh nhớ lại thái độ của vợ khi nghe anh thổ lộ chuyện Hanjuro trở về xứ. Thổ lộ như thế chỉ vì tinh thần anh trở nên yếu đuối quá rồi. Tối hôm đó, Shichibee đã đến gặp quan Kiểm sát Nội thị Shiraishi Chujiro. Nhân vật này nổi tiếng là có đầu óc sắc bén, lại thân với quan Gia lão thứ nhì Okuzawa Gonbee, tương lai hẳn sẽ nắm chức vụ trọng yếu trong phiên trấn đấy. Shiraishi gật gù nghe Shichibee trần tình, nhưng suốt buổi chẳng hề cho ý kiến hay hỏi anh câu nào cả. Nghe xong, cuối cùng cũng chỉ bảo: -"Ta nghe rồi. Cảm ơn anh chịu khó đến đây", thế thôi. Trở về nhà trong nỗi hoang mang lẫn hổ thẹn, lần đầu tiên Shichibee thổ lộ chuyện này với vợ, như người sắp chết đuối với tay nắm cọng rơm.

Takae to con, ngực đầy đặn. Vừa kể chuyện, Shichibee vừa liếc nhìn ngực vợ. Gò ngực vun đầy đã lâu nay anh không rớ tới ấy, trông sao mà thân thương quyến rũ thế!

Vậy mà, Takae đã phản ứng thật lạnh nhạt:

-"Chuyện quan trọng đến như thế, sao lâu nay anh lại im lìm chẳng nói cho biết?"

Lời trách như dao đâm vừa nói xong, cô còn nhìn chòng chọc vào mặt Shichibee mà nói tiếp như thế này:

-"Chuyện của anh thì anh gắng mà giải quyết. Cho đến lúc anh giải quyết xong, em xin trở về nhà cũ dưới quê".

Tất nhiên ta sẽ giải quyết một mình chứ! Shichibee nghĩ. Nhưng đồng thời, lòng anh khô cạn như đã bị cháy tan.

Chỉ còn mười ngày nữa thôi! Shichibee chợt nảy ý muốn đến võ đường. Đã mười năm nay không đến tập. Bây giờ đến đó cũng chẳng được gì, nhưng nỗi tuyệt vọng xui anh nhớ đến võ đường cũ. Anh vội vàng chùi mồ hôi, mắt nhìn thẳng, hấp tấp bước trên đường ven sông, hướng về phía đường nhỏ trên sườn núi, nơi có võ đường cũ của anh.

4

Đứng ngay cửa vào võ đường, Shichibee lặng ngắm quang cảnh tập luyện. Tiếng chân dậm trên sàn, tiếng kiếm tre va chạm nhau mãnh liệt, tiếng thét tấn công náo động. Những tiếng náo nhiệt ấy pha trộn vào nhau thành khí nóng ào đến áp đảo anh. Môn sinh đang tập kiếm đều là những thiếu niên từ 14, 15 đến quá 20 tuổi. Môn sinh cấp cao có vẻ lớn tuổi hơn thì cũng có 4, 5 người đang chỉ dẫn đàn em tập luyện, nhưng đều là những người Shichibee chưa thấy mặt bao giờ. Chẳng ai quay nhìn Shichibee cả. Anh dõi mắt tìm chủ võ đường là Inage Sokin nhưng không thấy đâu. Có lẽ ông đã già nên dạo này không còn ra đây nữa. Shichibee định ghé vào nhà chính chào hỏi ông rồi ra về, nhưng đúng lúc anh có ý nghĩ rụt rè ấy thì từ phía hông, có tiếng người gọi: -"Thưa chú Kojika".

Anh quay lại thấy một thiếu nữ buộc khăn đầu, tay cầm kiếm tre đứng đấy. Khuôn mặt uy nghi rám nắng, mặc quần võ sinh như đàn ông, đó là Shizuno, thứ nữ của Shiga Matazaemon, một trong bốn người đi tìm bắt Saheita ngày trước. Trên mặt Shizuno còn lấm tấm mồ hôi.

-"A, Shizuno đấy à!" Shichibee kêu lên.

Vài năm trước đây, Matazaemon đã nhờ anh dạy kiếm pháp phái Mumei cho cô bé này, nên có lần Shichibee đã dắt cô về nhà. Matazaemon có ba người con đều là gái cả, nên lấy làm tiếc không có con trai, nhưng thứ nữ Shizuno tỏ ý quan tâm thiết tha về kiếm thuật nên ông đã định cho con vào tập ở võ đường Inage, nếu quả thật có tư chất hơn người. Lúc đó, Shichibee đã cho là ý điên của người say đấy, nhưng nể bạn nên cũng nhận dạy thử xem sao. Nói vậy chứ anh tự mình cũng chẳng có võ đường gì nên ngày nào đẹp trời thì cho ra vườn nhà tập mấy bài kiếm cơ sở, thế thôi. Nhưng Shizuno học hiểu rất nhanh mà động tác cũng rất đúng cách. Shizuno tập luyện như thế đâu được một năm. Shichibee bảo Matazaemon rằng Shizuno có triển vọng lắm, nên cho đến võ đường mà học thêm, rồi anh viết thư giới thiệu đến võ đường Inage nữa. Sau đó, thỉnh thoảng anh có nghe nói về Matazaemon, nhưng không gặp Shizuno.

Giờ đây, cô bé con chân tay khẳng khiu ngày nào đã trở thành một thiếu nữ cao lớn, ngực nở nang dưới lớp áo võ sinh, nhưng khuôn mặt săn chắc rám nắng vẫn còn nét quen thuộc cũ.

-"Cháu cao lớn thêm nhiều lắm". Shichibee nói. -"Bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?".

-"Thưa, cháu 17 tuổi". Shizuno thẹn thùng đáp.

-"Hừm, thế thì sắp phải đi lấy chồng rồi đấy".

-"Cha cháu cũng bảo thế, nhưng còn sớm quá mà".

-"Tập kiếm có thích không?"

-"Thưa vâng. Vì bắt đầu hiểu được đôi chút rồi đấy".

-"Thế thì...". Shichibee chợt nghĩ ra mà hỏi. -"Cháu tập với chú một lúc nhé?"

-"Cháu đâu dám tập với chú!". Shizuno đỏ mặt. -"Chú chỉ bảo cho cháu nhé".

Thấy Shichibee gật đầu, Shizuno chạy vào trong để lấy kiếm tre.

Vào xem võ đường rồi, Shichibee cảm thấy choáng ngợp trong nhiệt khí của tuổi trẻ nên đâm ra rụt rè. Anh ngán ngẩm cho mình ngày xưa đã là kiếm khách hàng đầu trong võ đường này, mà bây giờ về già lại ra nông nổi thế này, nhưng có Shizuno ở đây thì cũng nên cầm lại thanh kiếm tre xem sao.

Thế nhưng, cầm thanh kiếm tre mượn được ấy đối diện với Shizuno thì anh mới thấy mình thảm hại làm sao! Shizuno thì tiến bộ rõ rệt, thi triển thuần thục các thế kiếm thật trôi chảy, trong khi Shichibee cố sức ứng tiếp một hồi thì cảm thấy đuối sức, mồ hôi lạnh toát ra đầm đìa trên mặt. Miệng anh khô rang, mắt mờ đi.

-"Chờ tí!". Shichibee giơ tay ngăn động tác của Shizuno rồi bước ra phía dưới cửa sổ trên nóc võ đường, khom mình ngồi bệt xuống sàn. Anh há miệng thở hổn hển, thầm than rằng mấy năm rồi đắm đuối rượu chè, hoàn toàn chẳng rớ đến thanh kiếm tre, nên bây giờ bị quả báo như thế này đây.

-"Sao thế chú?". Shizuno nhìn anh chăm chú, kinh ngạc hỏi.

-"Xuỵt, đừng nói lớn!". Shichibee nói nhỏ. -"Chú chưa ăn cơm..."

-"Ủa, tại sao thế?"

-"Cháu cho chú chén nước".

Shizuno chạy đi rồi, Shichibee tựa lưng vào vách tường, ngồi xếp bằng lại. Ngực đập nhanh đến anh cũng phải ngạc nhiên. May là người trong võ đường có vẻ bận rộn tập luyện, không ai để ý gì đến chuyện xảy ra nhỏ nhặt này. Tiếp tục nghe tiếng thét tấn công vang động, tiếng kiếm tre va chạm nhau, và tiếng chân dẫm đạp không ngừng. Những tiếng động ấy Shichibee lại nghe như từ đâu xa vọng lại qua một bức vách ngăn, trong khi tai anh lắng nghe tiếng tim mình đập dồn dập đến ghê rợn.

Tự nhiên mà làm chuyện đáng xấu hổ. Nếu mọi người biết được kẻ đang co rúm lại nơi đây lại là môn sinh cao cấp ngày xưa của võ đường này thì hẳn là họ cười chê cho thối óc. Takae hết thương tưởng gì mình cũng là chuyện phải.

-"Nước đây, thưa chú". Shizuno đã trở lại, trao cho anh bát nước.

Shichibee nâng bát nước uống ừng ực, cảm thấy trống ngực dần dần dịu bớt.

-"Sao chú không ăn cơm trưa thế chứ?"

-"Takae về quê rồi, chẳng có người nào thổi cơm. À không, cơm sáng thì đã tự nấu và ăn rồi, nhưng cơm trưa thì chú quên lửng đi mất".

-"Tại sao cô lại về quê mà bỏ chú một mình thế?"

-"Cãi nhau đấy mà. Cháu Shizuno ngày xưa đến nhà chú tập luyện thỉnh thoảng cũng thấy hai vợ chồng chú cãi nhau đấy thôi".

-"Tội nghiệp chú quá". Shizuno nói.

Shichibee ngẩng mặt lên, thấy Shizuno rưng rưng nước mắt nhìn anh. Hừm, có vẻ bây giờ mình trông thê thảm lắm, đến nỗi cô bé này cũng phải thương hại cho mình nữa.

Nhưng chuyện chưa ăn cơm trưa chỉ là cái cớ nói ra để Shizuno khỏi kinh ngạc mà thôi. Quả đúng là anh quên chuyện cơm trưa thật, nhưng bị mệt cùng cực thế này thì chẳng phải chỉ vì đã không ăn com trưa. Thân thể mình đã suy nhược hơn là mình tưởng nhiều.

Nỗi tuyệt vọng bóp chặt tim anh. Chỉ còn mười ngày nữa thôi, Ukai Hanjuro sẽ về đây. Lúc đó sẽ là ngày cuối cùng của cuộc đời Kojika Shichibee này rồi chăng?

Anh đã đi vòng các nhà có quyền lực rồi, nhưng đâu có trông mong gì được! Mà đến võ đường thì tình trạng lại thê thảm thế này đây.

Shichibee chầm chậm đứng lên. Shizuno lại gần, có vẻ lo âu: -"Chú có sao không?"

-"Có sao đâu, đừng lo".

Gắng gượng đáp lời Shizuno đang lo lắng ra mặt như thế, trong trí Shichibee chợt thoáng hiện một tia chớp sáng kiến. Phải rồi, còn sớm quá để chịu thua. Mình quên đám ấy rồi sao?

-"Này cháu Shizuno". Shichibee nói. -"Lâu nay không gặp, nhưng cha cháu thế nào?"

-"Thưa, cha cháu cũng già đi, nhưng vẫn ngang ngạnh không khác gì ngày trước". Shizuno có vẻ bớt lo, tươi cười đáp.

-"Sắp đến giờ rời thành rồi nhỉ. Hay là để chú ghé lại gặp cha cháu rồi về nhà"

-"Nhưng mà, chú phải về nhà sớm để ăn cơm nữa chứ!". Shizuno nhíu mày nói, cô có vẻ đã kinh ngạc lắm về tình trạng của Shichibee lúc nãy. -"Hay là, nếu chú ghé lại nhà, thì để cháu nói với mẹ làm cơm cho chú luôn".

Shichibee cười, anh cảm thấy sung sức trở lại rồi.

-"Có sao đâu. Chú ghé lại thăm cha cháu một lúc thôi mà. Đừng lo."

5

-"Cậu nhìn tôi xem". Nghe Shichibee kể xong, Shiga Matazaemon im lặng một lúc lâu rồi ngẩng mặt lên nói. -"Nhìn kỹ đi! Già quá rồi. Bao lâu nay đã chẳng rớ đến thanh kiếm tre..."

-"......"

-"Giá là 5 năm trước nhỉ, Shichibee. Thì chả cần cậu phải đến nhờ cậy. Nghe chuyện như thế, dù gì đi nữa, cũng đã vác kiếm chạy ngay đến với cậu rồi..."

-"......"

-"Nhưng bây giờ thì thân thể không còn cử động đúng theo ý mình được nữa. Nói chuyện xách kiếm giúp cậu thì lố bịch quá. Chỉ tổ làm vướng tay vướng chân cậu thêm mà thôi".

Shichibee nhìn bạn. Matazaemon cao mà gầy ốm. Tóc bạc một nửa, những nếp nhăn khắc đầy mặt. Nhắc cho Shichibee nhớ lại rằng Matazaemon lớn hơn anh 4, 5 tuổi. Quả là không được rồi!

-"Có thể cậu khinh tôi là không hết lòng với bạn, thế nhưng thực tế là không được đâu. Vô ích thôi..."

-"......"

-"Vả lại, ngay bây giờ thì chuyện nhân duyên của con gái đầu cũng đang tiến hành đây".

Shichibee nhỏm đầu gối lên. Ngay cả Matazaemon là người được tiếng quả cảm, cũng phải nghĩ đến thân mình trước đã. Thế nhưng, nếu anh đứng vào chỗ của Matazaemon thì hẳn là anh cũng sẽ nói như thế thôi.

Shichibee đứng lên rồi, Matazaemon còn nói: "Xin lỗi cậu" rồi đưa anh ra tận cổng.

Trời đã xế chiều, nhưng bên ngoài vẫn còn sáng lắm, trên đường vẫn còn hâm hấp nóng. Shichibee đưa mắt nhìn con đường vắng lặng không một bóng người, rồi quay lại hỏi Matazaemon:

-"Thế Tsuchihashi và Yagi thì sao nào? Có thể giúp được một tay không?"

-"Nghe nói Tsuchihashi bệnh nằm một chỗ. Yagi Kanpei thì từ khi đổi sang tổ Xây dựng đi làm việc ngoài trời nên lâu lắm không gặp, chẳng biết là thế nào".

Tsuchihashi và Yagi cũng là người trong bọn đi tìm bắt Ukai Saheita với anh. Thời đó, Tsuchihashi Kinnosuke mới 22 tuổi, Yagi Kanpei 20, cả hai đều là tay kiếm giỏi, nhưng còn trẻ quá. Không biết bây giờ hai người có còn giữ được tay kiếm thời ấy không?

-"Cậu định đi gặp hai người ấy à?"

-"Chưa biết. Để nghĩ xem một đêm nữa đã rồi tính sau".

Dợm cất bước đi, Shichibee chợt nhớ lại nên nói: -"Lúc nãy ghé lại võ đường thì gặp cháu Shizuno. Bây giờ đã lớn lên thành cô thiếu nữ giỏi giang lắm đấy".

Matazaemon không đáp lại. Đôi mắt tối thẩm nhìn Shichibee đăm đăm.

Shichibee quay người bước đi, lần này không ngoái lại nữa. Anh cảm thấy phía sau lưng, Matazaemon vẫn còn nhìn theo, hẳn là đang tự trách lung lắm.

Khi Shichibee về đến xóm nhà anh là Kobukuro, chung quanh đã phủ bóng hoàng hôn, người đi ngang qua không còn thấy rõ mặt. Shichibee chân bước nặng nề chui qua chiếc cổng nhỏ, chợt sửng sốt dừng chân. Trong nhà anh có ánh đèn hắt ra. Takae đã trở lại sao chứ?

Khi ra đi, Takae đã nói lời lạnh nhạt rằng không còn muốn ở bên cạnh anh chịu cay đắng mãi được, nhưng dù sao, cũng là nghĩa vợ chồng đấy. Có lẽ Takae đã lo lắng cho chồng mà trở về đấy rồi. Nghĩ như thế, Shichibee bước những bước dài qua sân.

Thế nhưng, nghe tiếng chạy ra đón anh không phải là vợ anh mà là Shizuno.

-"Ủa, cháu Shizuno". Shichibee ngạc nhiên. -"Cháu làm gì ở đây?

-"Mong chú không mắng là lắm chuyện, nhưng cháu định nhân lúc chú chưa về thì nấu cơm sẵn cho chú đây".

-"Ồ". Mặt Shichibee rạng rỡ hẳn lên. Shichibee nhớ lại Shizuno vốn thích nấu nướng, thuở nhỏ đến nhà Shichibee tập kiếm thường xong buổi tập là vào bếp giúp Takae.

Phòng uống trà đã được quét dọn sạch sẽ, bên lò than lại có sẵn khay và ống điếu hút thuốc nữa. Từ bếp thoang thoảng mùi canh tương thơm ngát.

Shichibee ngồi xuống nghỉ mệt. Anh thơ thẩn nghĩ quả thật nhà mà không có bàn tay phụ nữ thì không nên chuyện được nhỉ. Trong thoáng chốc, Shichibee quên đi được nguy nan sắp ập đến, mà chỉ nghĩ đến cuộc sống sắp tới.

-"Cháu Shizuno thích việc nấu nướng đấy nhỉ. Bây giờ cũng vẫn giúp mẹ cháu đấy chứ?"

-"Thưa vâng".

-"Thế thì cháu sẽ thành cô dâu giỏi lắm đấy". Không nghe đáp lời, chỉ có tiếng thái rau vẳng lại. -"Hay là, làm con nuôi nhà chú đi nhé. Rồi chú kiếm chàng rể quý vào nối dõi nhà này".

-"Chú bảo gì thế?". Shizuno ló mặt vào phòng uống trà.

-"Hỏi xem cháu có muốn làm con nuôi nhà chú không đấy".

Shizuno chỉ mỉm cười, rồi quay vào bếp lại.

Hừm, mình lại nói chuyện quá tầm tay với rồi. Shichibee phản tỉnh. Lúc này đâu còn tâm trí để mơ mộng như thế chứ. Anh lại ngán ngẩm cho mình đã đến lúc muốn nương tựa cả vào một cô gái như Shizuno nữa.

6

Ngày hôm sau, giờ rời thành ra về, Shichibee đã ghé thăm Tsuchihashi và Yagi. Nhưng Tsuchihashi thì đúng như Matazaemon nói, đã bệnh nằm liệt giường. Nhìn Tsuchihashi mặt mày xanh xao, đen đủi phồng lên vì bệnh thận, Shichibee chỉ nói được vài câu thăm hỏi bệnh tình rồi từ biệt. Còn lại một người bạn là Yagi.

Yagi nghe Shichibee kể xong chuyện thì hăng hái nhận lời ngay.

-"Sẵn sàng giúp anh một tay chứ. Hanjuro nói như thế là giận ngược rồi. Ngay cả em cũng không thể làm ngơ được".

Thường phải làm việc ngoài trời nên da mặt Yagi đen sạm, nhưng vẫn còn căng đầy, giọng nói hùng hồn. Thân thể trông cũng có vẻ còn nhanh nhẹn lắm. Matazaemon ước gì trẻ lại được 5 tuổi, còn Yagi đây thì còn có được sức trẻ ấy.

-"Thế thì cảm ơn lắm. Tôi được an tâm rồi". Shichibee nói. Từ đáy lòng như thoảng ra hơi thở an tâm. Những tưởng cứ mãi bị cô lập mà lại phải nghe lời tạ từ tệ bạc nữa, nhưng may thay, cuối cùng rồi cũng đã kiếm ra được người tiếp viện.

Anh vừa nghĩ như thế thì có người đàn bà trẻ tuổi bước vào, chào hỏi, xưng là vợ của Yagi. Nhắp xong chén trà thì cáo từ ra khỏi phòng, dáng lưng thật là son trẻ. Có vẻ chỉ khoảng tuổi đôi mươi.

-"Cô ấy là vợ cậu đấy à?"

-"Vâng".

-"Có vẻ còn trẻ quá. Cậu cưới về lúc nào thế?"

-"Lễ cưới mới xong hai tháng trước đấy anh".

-"Hai tháng trước thôi à?". Shichibee sửng sốt nhìn mặt Yagi đăm đăm.

Trong thành có lời đồn rằng Yagi Kanpei là người lập dị khác đời. Cùng được chọn vào đội đi tìm bắt Saheita nên lên đường chung với nhau trong một tháng ấy, chứ ngoài ra thì tổ làm việc khác nhau mà cũng không giao du gì với nhau nên Shichibee chẳng hiểu Yagi khác đời ở chỗ nào. Hay là những chuyện khác đời như thế này đây? Yagi đến 35 tuổi mới cưới vợ, lại mới cưới có hai tháng!

Sau một khoảng im lặng dài, Shichibee ngừng khoanh tay nghĩ ngợi. Quyết đấu lần này là chuyện đánh cuộc sinh tử. Không thể lôi cậu này vào chỗ quyết định sống chết như thế được. Phải nghĩ cho Yagi, nhất là phải nghĩ cho người vợ trẻ mới cưới chẳng biết gì về chuyện thù oán này cả.

Shichibee bảo Yagi:

-"Cảm ơn cậu sốt sắng nhận giúp, nhưng thôi, chuyện này cậu bỏ qua đi cho".

Shichibee bước đi vội vã như bị ai đẩy sau lưng, trên đường vắng trong xóm nhà. Thế là xong rồi. Kết cuộc cũng vẫn là chuyện một mình anh phải nhận lãnh, vậy mà đã tốn bao nhiêu là công dã tràng xe cát. Dù sao, nếu Hanjuro thách thức thì anh đành phải chấp nhận, rồi gắng mà quyết đấu sao cho khỏi hổ thẹn, thế thôi. Chẳng ích gì nghĩ trước chuyện sống chết. Tâm tình ấy dần dần định hình trong lòng anh.

Ra đến đường ven bờ sông, Shichibee bước chậm lại. Trong không khí ban đêm ẩm nóng mờ tối, người ta qua lại khá đông. Có lẽ đang có chợ đêm ở đâu đó, hay là đã đến mùa đi xem hoa anh đào mãn khai ban đêm rồi chăng? Shichibee nhướng mắt nhìn đám người khá đông đúc cùng đi về một hướng. Theo họ đi quá chân cầu Rosoku, Shichibee chợt dừng chân. Anh nhận ra dáng cô Shizuno trong dòng người ấy. Shizuno cùng đi với một chàng trai, có vẻ là một võ sĩ trẻ. Anh ta đi trước một bước, Shizuno theo sau, nhưng rõ ràng là một cặp rồi. Có lẽ hai người đang đưa nhau đi xem hoa anh đào ban đêm rồi. Dưới ánh đèn chong đêm nơi chân cầu, người võ sĩ trẻ quay lại nói gì đấy với Shizuno, rồi hình dáng hai người biến dần vào bóng đêm.

Hừm. Shichibee vừa bước đi vừa mỉm cười cay đắng. Anh đã có chút hy vọng hão huyền rằng không chừng khoảng tối nay, Shizuno lại đến chuẩn bị cơm nước cho anh... nhưng hoá ra chuyện hôm qua chẳng qua chỉ là nghĩa cử do một thoáng thương tâm của cô thiếu nữ đó thôi. Tuy vậy, chuyện như thế cũng là phải, và anh cũng cảm thấy thanh thản.

Trở về nhà, ăn xong bát cơm dầm nước nóng, cầm thanh kiếm gỗ ra vườn tối, Shichibee nghĩ: cho dù có quyết đấu thất bại đi nữa, con không có, vợ cũng chẳng than thở gì. Cấp trên là Matsukawa và Mitsui Yagoemon có nghe tin mình chết, hẳn cũng chẳng đặc biệt thương tiếc gì. Matazaemon và Shizuno có lẽ sẽ buồn thương cho mình một lúc rồi cũng sẽ quên đi ngay thôi.

Dẫm chân trần trên đất vườn, Shichibee cầm kiếm gỗ tấn theo thế Bát song [4]. Lúc anh được chọn đi tìm bắt Saheita, thầy anh là Inage Sokin đã gọi anh đến truyền thụ cho kiếm pháp bí truyền, chỉ trong một đêm, gọi là có món quà tiễn biệt. Kiếm pháp bí truyền ấy tên là Tàn nguyệt, anh đã không dùng đến trong trận tử đấu với Saheita, rồi sau đó cũng phủ bụi biết bao nhiêu năm tháng rồi không dùng đến, bây giờ anh cố gắng nhớ lại.

Tàn nguyệt tóm gọn trong một thế chém. Kiếm pháp này đánh cuộc tất cả vốn liếng vào một thế chém ấy, có thể là đường sống cuối cùng cho anh trong hoàn cảnh cô lập này.

Cuộc đối đầu với kẻ địch tưởng tượng trong bóng tối đêm ấy đã kéo thật dài. Khoảng quá nửa giờ sau, Shichibee mới chém kiếm gỗ xuống trong một nhát kiếm thầm lặng. Rồi thu chân, anh trở lại với cuộc đối đầu âm thầm, thật lâu.

7

Ở thượng lưu sông Gomagawa có một đồng cỏ mùa hè thì trở thành khu đất ẩm thấp. Đến đó, Kojika Shichibee mở bao vải mang theo, lấy ra giày rơm, dây cột tay áo, khăn quấn đầu, để mặc vào người. Chuẩn bị áo xống xong, anh xem xét kỹ lưỡng thanh kiếm của mình. Sau đó, chẳng còn gì phải làm nữa. Anh quay nhìn về phía con đường ven sông đã đi qua, nhưng chưa thấy bóng dáng của Ukai Hanjuro. Vả lại, cũng còn một lúc nữa mới đến giờ hẹn là 6 giờ chiều.

Mặt trời vẫn còn lơ lửng trên đồi cao. Những người ra chơi ngoài đồng cỏ có lẽ đã về cả rồi, đâu đây trên cánh đồng vắng lặng có những đám hoa cỏ lấp lánh ánh nắng chiều. Xóm nhà xa phía hạ lưu con sông nằm ngang kéo dài thành một dải màu xanh đen mờ nhạt.

Lúc đầu anh đã hoài nghi không hiểu tại sao Hanjuro lại chọn nơi này làm chỗ quyết đấu, nhưng đến đây rồi, anh nghĩ ra có lẽ đây là chỗ mà thuở nhỏ Hanjuro thường ra chơi.

Dù sao đi nữa, cũng là chuyện điên rồ quá. Shichibee nhớ lại lúc anh nhận được thư thách đấu. Lãnh Chúa về xứ trễ hai ngày, đến nơi thì đã là tối hai hôm trước đây. Ngay sau trưa ngày hôm sau, lúc náo động về chuyện Lãnh Chúa về xứ chưa kịp lắng đọng xuống, Hanjuro đã cho người đưa ngay đến anh thư thách đấu ấy. Điều đó đã cho thấy anh ta chuyên chú vào mối hận thù ấy đến như thế nào. Tuy là hận thù không đúng chỗ đấy, nhưng có lẽ chẳng ai xem thường được sự chuyên chú hận thù mãnh liệt đến thế.

Thư thách đấu có nói trước là Hanjuro đã được phép của quan Gia lão Yano mà gửi thư đi. Cũng đúng như dự tưởng thôi, nhưng mới về đến nơi, Hanjuro đã thương lượng ngay với quan Gia lão về chuyện này, sự quyết liệt ấy đã biểu lộ rõ ràng qua vài câu ngắn trong bức thư. Tuy đã cầm bằng phải chấp nhận thôi chứ không làm gì khác được từ lâu rồi, nhưng Shichibee cũng nghĩ: sự việc được Hanjuro thúc tiến nhanh chóng đến mức như vậy thì chẳng còn ai can thiệp gì cho kịp nữa rồi.

Có bóng người đen thẩm hiện lên trên đường ven sông phía hạ lưu. Đồng thời, Shichibee nghe có tiếng chuông chùa Eijuin ngoài xóm. Bóng người tiến dần lại. Quả là Hanjuro đấy rồi, Shichibee nghĩ. Anh rút kiếm ra xem lại, liếm chỗ đinh đóng cán kiếm cho có chút hơi ẩm.

Người đàn ông kia đến gần còn khoảng mười tầm kiếm thì dừng chân. Người cao, gầy. Xương má gồ nhọn khiến khuôn mặt càng lộ vẻ gầy ốm.

-"Kojika Shichibee đấy à?"

-"Đúng đấy"

-"Tốt lắm. Vậy thì thanh toán cho xong đi".

-"Thách đấu vô lý quá, nhưng đã buộc phải đối đầu thì ta cũng không thể làm ngơ được".

-"Vô lý hay không chẳng cần biết". Hanjuro vừa cởi bỏ áo khoác vừa nở nụ cười ghê rợn. -"Hận thù là hận thù đó thôi. Hận thù này phải trả".

Hanjuro điềm nhiên rút kiếm ra, lừng lững bước đến gần, còn cách khoảng vài tầm kiếm thì ngừng lại. Bởi hắn thấy Shichibee đã tuốt kiếm đứng tấn theo thế Bát song.

Hanjuro tấn kiếm theo thế Thanh nhãn [5], hoàn toàn không có chút khe hở. Thân người cao trông như rút lại còn một nửa nấp ngay sau lưỡi kiếm.

Đúng là cường địch đây. Shichibee nghĩ thầm. Có vẻ là địch thủ cao tay hơn kẻ địch mà anh đã tưởng tượng ra khi tập kiếm trong vườn nhà đêm tối ấy. Shichibee đứng yên xem chừng Hanjuro đang nhích dần tới, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Anh cảm thấy miệng mình khô rang.

Kiếm pháp bí truyền Tàn nguyệt kiên trì chờ cho đến khi nào có chút sơ hở lộ ra trong động tác của kẻ địch mới chém ra một nhát quyết liệt. Cơ bản là thủ thế phòng vệ. Cực ý của bí kiếm ấy, thầy Inage đã dạy cho Shichibee bằng lời từ này: "Mắt không ngủ mới thấy được trời sáng. Tưởng khung trời, lại thấy ánh trăng tàn". Phải mở mắt không được ngủ cho đến khi trăng tàn để kiên nhẫn chờ địch thủ áp vào chém tới mà lộ chút sơ hở cho mình thi triển thế chém Tàn nguyệt. Thế nhưng, cần phải thấm nhuần vào thân thói quen như thế do tập luyện đều đặn để có khả năng theo dõi bước tiến của đối thủ mới được, chứ không thì chưa kịp nhìn ra sơ hở của địch đã bị chém rồi. Mà Shichibee đã bỏ luyện tập một thời gian quá lâu.

Bây giờ mà vung kiếm chém lại thì cũng đã bị chém trúng trước rồi. Nỗi khiếp sợ đó làm miệng Shichibee không còn chút nuớc bọt. Thình lình Shichibee nhận ra là Hanjuro tăng tốc xáp đến gần thì tức khắc đã có ngay đường kiếm mãnh liệt chém vào người anh. Shichibee tràn người tránh được nhưng cũng bị chém xước nơi cánh tay. Đường kiếm thật sắc sảo, nhưng một phần cũng vì Shichibee nhìn không tinh.

Không để trống một giây nào, lần này Hanjuro lại chém sả xuống vai anh. Shichibee oằn người tránh thoát nhưng vẫn bị chém nhẹ vào vai. Cứ thế, mỗi lần lưỡi kiếm của Hanjuro im lìm vươn dài ra khỏi tay hắn, là Shichibee lại bị chém trúng một chút. Shichibee há miệng thở hổn hển. Nhưng thế tấn Bát song của anh vẫn gắng giữ nguyên không suy suyển.

Động tác của Hanjuro thật là nhanh nhẹn, nhát chém sắc bén vừa phóng ra xong là thân người hắn đã trụ lại, không lỡ thế chút nào. Trông đến như là nhát chém này mời gọi nhát chém ngay sau, liên miên không dứt. Chẳng thấy có chút sơ hở nào cả.

Đột nhiên, Hanjuro lùi lại mấy bước. Shichibee thấy trên khuôn mặt gầy gò ấy thoáng hiện nụ cười đắc ý. Rõ ràng là hắn đã nhận ra được lực lượng của Shichibee, và đã đến lúc hắn chuyển sang nhát kiếm quyết định rồi. Vừa nhìn hắn, Shichibee vừa gắng thở. Hơi thở của anh như bị nghẽn trong cuống họng, chỉ thoát ra tiếng rên như hen suyển.

Hanjuro dò dẫm chân tìm chỗ tấn.

Đúng lúc đó, Shichibee nhìn thấy sau lưng Hanjuro có chuyện dị thường. Có người đang chạy đến. Đàn bà. Buộc tay áo lên, quấn khăn đầu, tay cầm kiếm ngắn, người đàn bà ấy mở mắt trừng trừng, trông như mặt quỷ dạ-xoa.

-"Không được lại gần!". Bất giác, Shichibee hét lớn.

Người đàn bà đang chạy đến ấy chính là vợ anh, Takae. Đồng thời với tiếng hét của anh, Hanjuro có vẻ cũng đã để ý có người áp đến sau lưng mình. Anh ta hơi ngoái đầu nhìn. Chỉ là một cái liếc mắt bất ngờ. Nhưng Shichibee đã thấy được "ánh trăng tàn". Anh gầm lên, chém xuống từ thế Bát song. Nhát kiếm anh đã tập luyện mỗi đêm cho đến khi trời sáng suốt những ngày chờ Hanjuro về xứ, đã chém chính xác vào cổ Hanjuro. Thân hình Hanjuro im lìm nẩy bật lên rồi ngã ngửa đánh đùng xuống mặt đất.

Shichibee khụy gối xuống, không còn sức để chém nhát kiếm ân huệ nữa. Anh chống kiếm, thở hổn hển.

Takae chạy vội đến bên anh:

-"Anh có sao không?". Takae quỳ gối, đặt tay lên vai chồng, nhìn chăm chú vào mặt anh. -"Em nghe nói anh quyết đấu ở đây, mới lúc nãy. Anh không sao cả thì tốt quá". Đột nhiên, mặt Takae méo mó, bật khóc. Miệng méo xệch, nước mắt đầm đìa, mắt Takae vẫn nhìn chồng không chớp.

Nhìn gương mặt ấy, Shichibee vẫn còn thở hồng hộc, há miệng như chó tru, chẳng thốt được lời nào.

Phạm Vũ Thịnh dịch
Sydney, 01/08-06/08
t4phamvu@hotmail.com

Chú thích:

[1] Gia lão : Karo, cấp quan cao nhất, giúp Lãnh Chúa cai trị phiên trấn.

[2] Edo : trung tâm cai trị của Phủ Chúa Tokugawa, bây giờ là Tokyo.

[3] Hộc : Koku, đơn vị đo lường, khi dùng để tính bổng lộc của võ sĩ thì khoảng 150 kí gạo, khi dùng để tính dung tích thuyền bè thì khoảng 180 lít.

[4] Bát song : Hasso, thế tấn giương kiếm lên trên vai, lưỡi kiếm hơi nghiêng vào trong, làm thành một nửa chữ Bát. Tấn bên vai phải vai trái thành hai (Song) nửa của chữ Bát.

[5] Thanh nhãn : Seigan, thế tấn giương thẳng kiếm, chĩa mũi kiếm vào mắt đối thủ.

Truyện ngắn "Koritsuken - Zangetsu" của Fujisawa Shuhei, đăng lần đầu trên tạp chí văn học O-ru Yomimono tháng 3 năm 1980, được dịch từ nguyên tác là truyện thứ 8 trong tập truyện "Kakushiken Shufusho" (Kiếm ẩn trong gió thu), bản bỏ túi, do nhà Bunshun Bunko tái bản lần thứ 12 tháng 12 năm 2006.