14/12/2008

Đinh Hùng : Hờn Giận

Em đến hôm nào như hoa bay,
Tình không độc dược mà đắng cay .
Mùa thu tàn nhẫn từ đôi mắt.
Mùi hương sát nhân từng ngón tay .

Em đến hôm nào như mây bay,
Gió mưa triền miên từ nét mày .
Đường vào lòng nhau toàn sạn đạo,
Bước chân tha hương từ dấu giầy .

Anh rỏ đôi dòng nước mắt say,
Trao em, không ướt trọn lòng tay .
Chiều đi, vai thấm đầy sương núi,
Lệ cũng phai hương tự lúc này .

Anh tiễn em sang giấc mộng nào ?
Giận lây tà áo cưới chiêm bao .
Lời nguyền không buộc vào mây sớm,
Em có nghe tình khóc dưới sao ?

Em đến, trăng rằm xanh bóng mây,
Em đi, trăng hờn cong nét mày .
Chiều qua, má hồng còn thơ ngây,
Chiều nay, hàng mi sương xuống đầy
Thương nhau, gói trọn hồn trong áo,
Mất nhau từ trong tà lụa bay .

Mắt ngại nhìn nhau từng đêm dài,
Nhòa hương kỷ niệm, tóc thu phai .
Dòng sông bơ vơ tìm dĩ vãng,
Thuyền trôi bâng khuâng về tương lai .

Anh hận bình minh, ngờ nắng hồng,
Hờn ghen bao nhiêu hoa mùa xuân.
Sánh vai nhưng không là vợ chồng,
Kề môi vẫn không là tình nhân.
Cười vỡ giấc mê đêm hợp cẩn,
Vò nhàu mái tóc đêm tân hôn.
Sính lễ không hòa đôi linh hồn,
Đính ước không chung lòng cô đơn.

Thầm trách vầng trăng không biết sầu,
Ngàn sao theo em bay về đâu ?
Oán cả không gian, thù cả mộng,
Ghen cả trời xanh trong mắt nhau .

Em đến hôm nào, mưa trên vai,
Chiều thu, sương đượm nét mi dài .
Nụ cười rung cánh hoa hờn giận,
Trong mắt em còn bóng dáng ai ?

Đinh Hùng